Jacques Cartier, le marin malouin qui baptisa le Canada : trois voyages au bout du monde
11 tháng 3, 2026
Jacques Cartier — Người Thủy Thủ Đặt Tên Cho Cả Một Đất Nước Chỉ Vì Một Sự Hiểu Lầm
Bạn có bao giờ tự hỏi cái tên "Canada" đến từ đâu không? Câu trả lời không hoành tráng như bạn tưởng — nó bắt nguồn từ một cuộc trò chuyện bị hiểu nhầm giữa một thuyền trưởng người Pháp và những người thổ dân trên bờ biển hoang vu của châu Mỹ, vào mùa hè năm 1534. Và người đứng sau sự hiểu lầm lịch sử ấy chính là Jacques Cartier — nhà hàng hải người Saint-Malo, người đã ba lần vượt Đại Tây Dương để khám phá vùng đất mà ngày nay chúng ta gọi là Québec.
Một Người Đàn Ông Của Biển Cả, Ít Ai Biết Về Cuộc Đời Riêng
Điều kỳ lạ về Jacques Cartier là dù tên ông gắn liền với lịch sử của cả một lục địa, cuộc đời riêng của ông lại gần như chìm vào bóng tối. Không có một bức chân dung gốc nào còn lưu lại. Không có hồi ký, không có ghi chép về tuổi thơ hay đời sống cá nhân. Điều duy nhất chúng ta biết chắc là ông sinh ra ở Saint-Malo vào khoảng năm 1491, trong một gia đình đánh cá. Cha ông là ngư dân chuyên đánh cá tuyết — một nghề vất vả, gắn liền với sóng gió và những chuyến đi xa bờ không hẹn ngày về.
Lớn lên giữa cộng đồng thủy thủ Saint-Malo, Cartier từ nhỏ đã thành thạo la bàn, biết đọc bản đồ hải lý, hiểu từng chiều gió. Khi năm 1532, nhân dịp Bretagne chính thức sáp nhập vào nước Pháp, nhà vua François Ier ghé thăm Mont-Saint-Michel, giám mục Saint-Malo đã giới thiệu Cartier với nhà vua. Người thuyền trưởng trẻ trình bày dự án của mình với đầy nhiệt huyết: ông muốn tìm con đường đi về phía bắc châu Mỹ để đến được Ấn Độ — cái mà người ta gọi là "Hành Lang Tây Bắc" huyền thoại. François Ier bị thuyết phục ngay lập tức và trao cho ông quyền chỉ huy hai con tàu.
Chuyến Đi Đầu Tiên: Khi Một Cái Tên Được Đặt Nhầm
Ngày 20 tháng 4 năm 1534, Jacques Cartier rời cảng Saint-Malo trên hai con tàu — *Triton* và *Goéland* — cùng 61 thủy thủ. Chỉ hai mươi ngày sau, qua màn sương dày đặc, một người gác trên cột buồm nhìn thấy dải đất xám hiện ra: đó là Terre-Neuve (Newfoundland ngày nay). Những tảng băng trôi lặng lẽ quanh tàu. Cartier dừng lại ở một hòn đảo, đặt tên là đảo Sainte-Catherine để tưởng nhớ người vợ Catherine de Granville mà ông hết mực yêu thương.
Sau khoảng nghỉ ngắn, đoàn thám hiểm tiếp tục hành trình, khám phá những hòn đảo phủ đầy chim chóc, gặp những sinh vật đen trắng trông như chim nhưng không biết bay — thực ra là chim cánh cụt — và thậm chí săn được một con gấu trắng mà thủy thủ đoàn cho là thịt rất ngon.
Đầu tháng Bảy, Cartier cập bến một vùng đất ấm áp, khí hậu dễ chịu đến ngạc nhiên mà ông đặt tên là "Vịnh Chaleurs" (Vịnh Nóng Bức). Tại đây bắt đầu những cuộc tiếp xúc đầu tiên với người bản địa. Người Micmac đón chào đoàn thám hiểm nồng nhiệt và trao đổi lông thú. Ngày 14 tháng 7, tại vịnh Gaspé, Cartier gặp nhóm người Iroquois do thủ lĩnh Donnacona dẫn đầu. Hai bên giao lưu hòa bình, Cartier tặng chuông thiếc cho các cô gái trong bộ lạc; đổi lại, Donnacona giao cho ông hai người con trai — với lời hứa danh dự là sẽ đưa hai chàng trai về trong vòng hai năm. Đây là những người thổ dân châu Mỹ đầu tiên đặt chân đến châu Âu.
Ngày 24 tháng 7, Cartier cho dựng một cây thánh giá cao chín mét khắc dòng chữ "Vive le roi de France" (Vua Pháp muôn năm), khẳng định chủ quyền của vương triều Pháp trên vùng đất này.
Và rồi xảy ra cái sự kiện trở thành một trong những giai thoại thú vị nhất lịch sử địa lý: khi Cartier hỏi người Iroquois tên của vùng đất này là gì, họ tưởng ông hỏi tên ngôi làng, và trả lời: "Kanata" — nghĩa là "ngôi làng" trong tiếng Iroquois. Cartier ghi chép lại, và từ đó, cả một quốc gia được gọi là **Canada** — vì một sự hiểu lầm đơn giản.
Chuyến Đi Thứ Hai: Dòng Sông Thánh Laurent Và Mùa Đông Chết Chóc
Trở về Saint-Malo tháng 9 năm 1534, Cartier báo cáo kết quả với nhà vua và ngay lập tức được lệnh chuẩn bị chuyến thứ hai, lần này với ba tàu: *Grande Hermine*, *Petite Hermine* và *Émérillon*. Ngày 19 tháng 5 năm 1535, đoàn lại lên đường.
Được dẫn dắt bởi hai người con của Donnacona — nay đã nói thành thạo tiếng Pháp — Cartier tiến sâu vào vùng vịnh Saint-Laurent. Đúng vào ngày lễ Thánh Laurent, con sông hùng vĩ được đặt theo tên vị thánh này. Thủy thủ đoàn kinh ngạc trước cảnh cá heo và cá voi beluga tung tăng, những bờ sông đẹp đến mê hồn, nho dại mọc sum suê.
Ngày 2 tháng 10, họ đến ngôi làng Hochelaga, nơi hàng nghìn người thổ dân nhiệt liệt chào đón. Cartier leo lên một ngọn núi và đặt tên là **Mont Royal** — Montreal ra đời đúng vào mùa thu năm 1535. Nhìn từ đỉnh núi, ông thấy những ghềnh thác chắn ngang dòng sông về phía tây: Hành Lang Tây Bắc mà ông tìm kiếm sẽ mãi không tìm thấy được.
Mùa đông ập đến tàn nhẫn. Đoàn thám hiểm bị kẹt trong băng giá, bệnh hoại huyết (scorbut) hoành hành, cướp đi sinh mạng nhiều thủy thủ. Chính người thổ dân đã cứu sống cả đoàn bằng cách chỉ cho họ uống nước sắc từ lá cây linh sam balsam gọi là "annedda" — một bài thuốc thảo dược kỳ diệu chữa lành bệnh hoại huyết chỉ trong chưa đầy một tuần.
Mùa xuân 1536, đoàn trở về với hai tàu còn lại — *Petite Hermine* bị bỏ lại trong bùn vì không đủ người lái, và mãi đến năm 1843 mới được tìm thấy. Cartier cũng đưa về Pháp nhiều người thổ dân, trong đó có cả thủ lĩnh Donnacona — một quyết định gây tranh cãi và làm mờ đi phần nào hình ảnh của ông.
Chuyến Đi Thứ Ba: Những Kim Cương Giả Và Cái Kết Đắng
Chuyến thám hiểm thứ ba diễn ra từ 1541 đến 1542 và kết thúc trong thất vọng. Người thổ dân, hiểu rằng người Pháp đang tìm vàng, đã chỉ cho họ những mạch pyrite và tinh thể thạch anh lấp lánh. Cartier hân hoan mang chúng về Pháp, tin chắc đó là vàng và kim cương. Sự thật phũ phàng phơi bày khi về đến nơi: tất cả chỉ là đá vô giá trị. Từ đó trong tiếng Pháp xuất hiện thành ngữ "giả như kim cương Canada" (*faux comme les diamants du Canada*), và cái mũi đất nhô ra ở Québec ngày nay vẫn mang tên **Cap Diamant** như một lời nhắc nhở.
Người Đàn Ông Khiêm Tốn Đã Tặng Cho Thế Giới Một Lục Địa
Sau chuyến đi thứ ba, Jacques Cartier rút lui khỏi cuộc sống công cộng. Ông không viết hồi ký, không tìm kiếm vinh quang. Một người đàn ông giản dị, mộ đạo, dường như không mấy bận tâm đến tên tuổi của chính mình trong lịch sử.
Thế mà người thủy thủ lặng lẽ ấy, người chỉ đơn giản muốn tìm một con đường qua băng giá, đã vô tình đặt tên cho cả một đất nước, khám phá dòng sông Saint-Laurent hùng vĩ, đặt nền móng cho thành phố Montréal, và mang về châu Âu những người châu Mỹ bản địa đầu tiên trong lịch sử.
Đôi khi lịch sử được tạo ra không phải bởi những kẻ tham vọng, mà bởi những người chỉ đơn giản là dám lên đường.
Nguồn: Video YouTube gốc